Giáo dục

Nội dung bài thơ Khóc Dương Khuê ( Dương Khuê) | 11 lớp 11 hay nhất

Bài thơ ” Khóc Dương Khuê” của tác giả Dương Khuê là bài thơ nằm trong chương trình Ngữ văn 11 tập 1. Dưới đây là phần nội dung và ý nghĩa của bài thơ.

I. Bài thơ

Bác Dương thôi đã thôi rồi,

Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.

Bạn đang xem: Nội dung bài thơ Khóc Dương Khuê ( Dương Khuê) | 11 lớp 11 hay nhất

Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,

Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;

Kính yêu từ trước đến sau,

Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?

Cũng có lúc chơi nơi dặm khách,

Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo;

Có khi từng gác cheo leo,

Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang;

Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp,

Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân,

Có khi bàn soạn câu văn,

Biết bao đông bích, điển phần trước sau,

 

Buổi dương cửu cùng nhau hoạn nạn,

Phận đấu thăng chẳng dám tham trời;

Bác già, tôi cũng già rồi,

Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!

Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,

Trước ba năm gặp bác một lần;

Cầm tay hỏi hết xa gần,

Mừng rằng bác hãy tinh thần chưa can,

Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,

Tôi lại đau trước bác mấy ngày;

Làm sao bác vội về ngay,

Nghe tin, tôi bỗng chân tay rụng rời.

Ai chẳng biết chán đời là phải,

Sao vội vàng đã mải lên tiên;

Rượu ngon không có bạn hiền,

Không mua không phải không tiền không mua.

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,

Viết đưa ai, ai biết mà đưa;

Giường kia treo những hững hờ,

Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.

Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,

Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;

Tuổi già hạt lệ như sương,

Hơi đâu chuốc lấy hai hàng chứa chan!

II.  Nội dung và ý nghĩa của bài thơ

Nội dung:

  • Những câu thơ đầu là nỗi đau đột ngột khi mất đi người bạn tri kỉ của mình. Lời thơ như một tiếng than đầy thương tiếc, nhẹ nhàng mà thắm thiết , mất một nguồn tình cảm quý giá không thế lấy gì thay thế được.
  • Mười bốn câu thơ tiếp theo tác giả nhớ lại những kỉ niệm khó quên về người bạn của mình. Dòng hồi tưởng của Nguyễn Khuyến về những năm tháng hai người còn trẻ khỏe, chí lớn vươn xa, cùng đỗ khoa cử, cùng tham gia chốn quan trường. Những năm tháng cùng vui vầy với những thú vui thanh cao, tao nhã như du sơn ngoạn thủy, thơ từ, ca hát cùng nhau chung cảnh hoạn nạn chốn quan trường, cùng nhau trải qua những thăng trầm của thế sự là những ngày tháng sống không khỏi hoài niệm. Ông chỉ mong thấy bạn mình vẫn khỏe mạnh cũng đã là niềm hạnh phúc vô bờ bến với ông rồi
  • Nhưng rồi những câu thơ tiếp theo đưa ông về thực tại không khỏi khiến ông bàng hoàng, xót xa, hụt hẫng của Nguyễn Khuyến khi nghe tin bạn mất. Bạn hiền đã mất, còn lại mình Nguyễn Khuyến với nỗi cô đơn, trống vắng thì thiết tha gì những thú vui từng một thời say đắm, rượu ngon cũng trở nên vô vị, thú vui làm thơ cũng dần chán nản, bởi còn đâu người hợp ý để vui vầy, sẻ chia nữa. Tác giả quay trở về thực tại đau đớn, xót xa. Nhưng dẫu Dương Khuê có chết đi, thì tình cảm giữa hai người vẫn trường tồn mãi mãi, là thứ trân quý nhất trong cuộc đời mà Nguyễn Khuyến hằng trân trọng. Nỗi đau đớn ấy đã không thể chảy thành hàng lệ dài, mà Nguyễn Khuyến giấu nó vào trong góc sâu nhất của trái tim, để tưởng nhớ mãi về một người bạn hiền tri âm tri kỷ.

Ý nghĩa:

  • Bài thơ Khóc Dương Khuê mang một nỗi niềm tiếc nuối sâu sắc về một tình bạn tri kỉ

Đăng bởi: ukunifair.vn

Chuyên mục Giáo dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button